
THƠ LƯƠNG PHAN HUY BẢO
“Đọc thơ Lương Phan Huy Bảo tôi thấu được nỗi buồn phân mảnh của người trẻ hôm nay trước cuộc người đầy những bất an. Ngôn từ cứ thế mà chảy ra từ những suy tư của nhà thơ, khiến ta khó nắm bắt được một cái gì rõ ràng, càng khó tìm thấy một cột neo để thỏa mãn cảm xúc… Có lẽ, đó cũng là tâm tư của nhiều người làm thơ trẻ hôm nay, họ cứ viết mà không quan tâm nhiều đến mô phạm hay một tiêu chí nào cụ thể. Chính điều ấy góp cho thơ Việt đương đại những giọng mới. Văn+ xin chia sẻ chùm thơ của Lương Phan Huy Bảo.” – Đặng Thiên Sơn tuyển chọn và giới thiệu
BẢN ĐỒ
Đêm qua mình đã mơ mình là
một tấm bản đồ
một tấm bản đồ trải dài trước mặt cậu và cậu
sẽ chọn một nơi rất xa một nơi
ở bên rìa của mình
mà đến
mãi mãi giấc mơ mình muốn
làm một điều gì đó to lớn hơn tấm bản đồ
chẳng hạn một trái tim còn đập chẳng hạn
một người đàn ông lạ lẫm
cúi xuống bên cậu chẳng hạn
con đường cậu đến đó nơi rất xa ấy
nơi rất xa cậu đi cùng người
đàn ông lạ lẫm ấy tay nắm bàn tay năm
ngón đan năm
ngón chỉ còn để lại
vụn của những cái bóng
trên mình một tấm bản đồ
trong mơ
đêm qua mình đã mơ mình là
một tấm bản đồ
và rồi càng ngày càng nhỏ hơn càng ngày càng
vô hình
mình
một bài thơ chưa kịp viết câu kết thì trời
đã sáng.
———-
GIÃ BIỆT
Trăng lên
từ đáy của một kiếp làm con phố
anh đã băng qua giấc mơ có hạn sử dụng
và những hộp thiếc mang theo sự vĩnh cửu của nó
mà chạy trốn khỏi bóng đêm
khi giơ hai tay lên đầu hàng
anh không biết phát súng nào được bắn ra trước tiên
chỉ là cái bóng của anh cựa quậy
và máu rỉ ra trên nền đất mọc thành những cây bằng lăng
đã là tháng ba rồi
em vẫn còn xé lịch và nghe điện thoại từ bưu cục
vào cố định mỗi sáng thứ sáu con cò mang theo một đứa trẻ và đặt trước thềm cửa
(có lẽ chúng được chuyển phát đến từ bưu cục)
em nuôi chúng lớn lên
em trồng lên tóc chúng những bông hoa bằng lăng
em dạy chúng cảm ơn Chúa trước mỗi bữa ăn và cầu nguyện trước mỗi giấc ngủ
dù em biết chắc chắn rằng Chúa sẽ bắt cóc chúng đi
trong một khoảnh khắc đẹp trời
chỉ còn đêm tối
khi trăng lên từ những mái nhà cuối đường
anh đã hút một điếu thuốc giã biệt
thủ thỉ lời trăn trối của mình với mấy tán lá chết yểu
cầu cho thế gian này là một nơi hạnh phúc
cầu cho mọi đứa trẻ mà con cò mang tới cho em sẽ tin rằng luôn có một cơ hội để những người rơi ra quay trở lại
cầu cho tháng ba không còn đau đớn nữa
trên vỉa hè
cầu cho em tìm được
những xác hoa bằng lăng.
THỜI SỰ BUỔI SÁNG
Tôi đã không ở đó từ lâu
chỉ còn những tiếng vọng thỉnh thoảng lan tới
trên bản tin một người đàn bà nằm
dưới cái chiếu nát bươm
phần phỏng vấn đứa con trai đã qua
và người cha phóng hỏa đã biệt tăm biệt tích
ông ta sẽ đối mặt với điều này mỗi đêm như thế nào
tôi đặt ra câu hỏi
có dám nhìn khuôn mặt mình trước tấm gương hay không
trên đường ray một nhà thơ nằm hát
tôi chẳng nhớ nổi tên của ông ta
ông ta chải tóc kéo cửa không bật tivi
nhưng từ lỗ khóa trái tim ông rỉ máu
điều gì xảy ra sau đó điều gì
sẽ bị tôi bỏ lỡ
những người lạ nào sẽ xuất hiện ở đám tang ông
bên cạnh giáo đường hay dưới mái hiên
những người hành khất không bao giờ tỉnh ngủ
trên bản tin một trong số chúng tôi chơi thuốc quá liều
trên bản tin một trong số chúng tôi đã ra đi trong thầm lặng
trên bản tin một trong số chúng tôi vụt thành một vì sao sáng
những kẻ dư thừa sẽ trôi về nơi đâu
một số chúng tôi vẫn cứ gọi
mẹ ơi
một số chúng tôi nhìn bóng mình trong ly rượu cạn
một số chúng tôi tẩm xăng lên cơ thể nhân tình rồi châm lửa
một số chúng tôi là lính cứu hỏa
một số chúng tôi là dòng nước
những kẻ dư thừa sẽ chảy về nơi đâu
trước bản tin trong sớm tinh mơ
làm sao để tôi rơi nước mắt cho nỗi đau của nhân loại
ai sẽ dạy cho chúng tôi cái chết của một nhà thơ một người mẹ một con đường
thì chẳng có gì quan trọng
nhưng những bản tin thì vẫn cứ thế mà tiếp diễn
chỉ có điều tôi đã không ở đó từ lâu.
LƯƠNG PHAN HUY BẢO
Về tác giả: