
CHÙM THƠ CỦA TÁC GIẢ VÂN PHI
Nhà thơ Vân Phi không cố chạy theo các trào lưu cách tân để làm mới thơ mình, anh cứ để cảm xúc tự nhiên tràn lên con chữ, khi thì anh chọn thể thơ lục bát, khi thì thể do… Thơ anh cứ thế thấm vào lòng người đọc bằng cái tình, cái băn khoăn, trăn trở về thời cuộc và bàng bạc nỗi cô đơn của kẻ lữ hành… Văn+ xin giới thiệu chùm thơ của Nhà thơ Vân Phi gửi về cộng tác dưới đây, mời quý vị cùng thưởng thức.
NGỒI LẠI…
đừng gọi nữa, mưa chiều ngút ngái
ta quá giang năm tháng đến đây rồi
gặp người bạn,
đã lâu
lâu quá
ơ! ta à!
là ta đấy thôi!
ngồi một chút,
rồi mình đi đâu nhỉ?
đi đâu đi,
đừng mua vé khứ hồi…
ta ngồi lại với ta thêm chút nữa
nghe giọng mình
khản đặc phía khơi vơi…
TỪ NƠI ẤY MẸ NẰM
khi đêm rót vào họng ký ức những giằng dưa
trước cánh đồng sám hối, lũ sẻ nâu thôi lang thang trên những luống cày góa bụa
mùa thu vừa chớm ngọn gió sắc lẹm
lành lạnh cứa vào mái rạ
cha thổi ngọn lửa hồng nung nẩy phía sau chái bếp
bóng vách liêu xiêu
con về làng cũ, lững thững bóng chiều hằn lên đuôi mắt
phía con đường mài nhẵn dấu xe
tìm đâu bàn chân mẹ vẹt mòn ngõ cũ
khói hương phía cuối đồng làng
ở nơi ấy mẹ nằm…
ngày mẹ đi, cháu nội của mẹ mới tuổi lên hai
hấp háy nhìn làn hương cay cay nơi viền mắt
ngày mẹ đi, cánh đồng vụ gặt
dấu chân mẹ trên bờ mương ngày cũ còn kia lam lũ một đời
ngày mẹ đi, con thấm thía hai chữ mồ côi
nghe thắt lại câu ca dao đất đồng mùa nẩy hạt
quang gánh cuộc đời mẹ bỏ lại phía xa xanh
câu kinh lặng phía cuối ngày
cánh đồng mồ côi dáng mẹ
con về lại nhà mình, vun tròn gốc điệp
nhặt vỏ me khô hun đốt bóng ngày
sợi khói chảy qua những đốt ngón tay
loang miền ký ức
tiếng cha khản ấm
mấy hôm ba đợi tụi con về
dời dợi mắt trông
xào xạc ngọn tre khua vào hoang vắng
nghe cay cay từ phía mẹ nằm…
lũ chúng con xa quê
có lúc bẵng quên mùi phèn đất
giấc mơ thị thành đè lên phận người viên chức
nghe tự phía lòng mình lạc lõng, nhiều khi…
từ phía ấy mẹ nằm,
con về cúi lạy
về nhà mình cời bếp lửa ấm gan bàn tay
xới bữa cơm cùng cha bên ly rượu gạo
nghe từ tâm bông lúa quê nhà
chén cơm mẹ còn đó
lời dặn dò nghĩa nhân còn đó
tự phía ấy cánh đồng
ấm một làn hương…
GIẤC CỔ TỰ
(viết dưới chân Thập Tháp)
Tiếng chuông cổ tự
ba trăm năm cuộc người
từ phía nào nghe thời gian rong rêu tường đỏ
Người quét lá sân chùa
người thiền định dưới gốc bồ đề
nghe tiếng gió vỗ vào cổ mộ
thầm thĩ lời kinh
Tháng mười hai se sẽ
sen nở nghịch mùa
ngấn nước thẫm xanh vết bùn cuống rạ
Mùa nổi nênh
lòng ai thành lập thể
cỏ ngụ dưới sân chùa đếm nhịp trần ai
Chiều nào tiếng chuông cổ tự
vọng vào tháp cổ
người đếm một, hai đôi bước chân mình
người đàn ông già ngả lưng trên ghế đá
chiếc xe kẹo kéo tụng niệm bóng chiều phía những câu kinh
Tiếng chuông cổ tự
ba trăm năm cuộc người
bỗng vụt qua như tiếng lá rơi trên nền gạch thẫm
Ngàn năm mây trắng vẫn bay
đền đài nào lặng dưới đất sâu nghe loài côn trùng trẩy hội
ai đâu bắt gió trời giãn cách
chỉ có cái cúi đầu từ tâm nơi cửa Phật
ngả về đất từ bi…
Ghi chú: Thập Tháp là ngôi cổ tự hơn 300 năm ở Bình Định
MẮT HỒ
Dấu tích nào thung lũng
chiều rót đầy những vệt vắng xa
dấu chân giẫm vào lá mục
Đâu rồi phẳng lặng gương soi
ai khua bóng nước
sóng hồ rẽ ngực trời vời vợi đường biên
ngọn nguồn chảy vào trăm năm hay trăm năm chảy ngược
Nơi đây gã du tử câu cá mùa thu
thung lũng Công bầy chim tìm về hò hẹn
tiều phu chẳng buồn đốn củi
lá xanh là của mây trời
mắt hồ, ánh trăng soi
Đâu rồi thung xanh
đàn chim tao tác
ai thả về những dọc ngang toan tính
bụi mù mắt sóng hoang vu
Những loang lổ lớn lên từ sự nhân danh
vẹt mòn cội đất
ngõ hạnh nào phía ấy mùa thu
Một đêm trăng về phố thị
soi đáy nước buồn
dấu tích nào ngun ngút bờ xưa
lòng ai thành áp thấp
Giọt giọt mơ hồ
cơn cớ mùa thu…
GỐM LƯU LẠC
từ vùng Gò Sành
lửa quánh lên men đỏ
thứ men đã chảy theo điệu Chaligia
đã ủ vào ấu thơ ta câu chuyện đàn gà vàng đi nhặt thóc
mảnh sành đỏ rọc
lỉnh kỉnh quanh nhà
bao năm đi qua…
bóng người chuốt gốm ngã theo những vòng xoay
rịn đỏ đôi tay
kẻ đứng người ngồi nhịp nào thoăn thoắt
sáu thế kỷ, ký ức nào lưu đày trong lòng đất
tấm bia chứng tích lỗ chỗ vết thời gian
giàn mướp giàn bầu hoa nở trên miền cố thổ
ở đây lưu dấu người xưa
một vùng gốm cổ
đêm đêm nghe lửa áp vào thớ đất
người rượu say ê a câu hát
người kể chuyện gánh nước Côn giang
người thủ thỉ chuyện vua Chế Mân đánh đuổi Mông Nguyên
ơi hỡi anh hùng sao si tình quá đỗi
chén rượu Huyền Trân biệt bãi nghìn trùng
gốm lưu lạc
mang dòng nước xứ Đồ Bàn
mang ngọn lửa nung đỏ góc trời Chiêm tự
mang dáng dấp người xưa sau lũy tre làng
vùi mình hun hút biển sâu
cô đơn nơi bảo tàng ngoại quốc
chỉ có cao xanh vòi vọi lưu dòng ký ức
chút cũ xưa ở chốn quê nhà…
VÂN PHI