
CHÙM THƠ CỦA TÁC GIẢ BẠCH DIỆP
NỖI SỢ
Nhiều lối đến nhà thờ
em tìm anh khi băng qua mùa đông
Phố như chiếc bánh
rắc đầy kem và đường
Quảng trường bên tháp chuông
như những nhát cọ .
Mầu nhạt thế
ngày anh im lặng
đặc và vắng
như đêm
bóp nghẹt hơi thở
dù là một chữ
đi ra
nỗi buồn
đi vào
nhưng em đợi
em cần nghe tiếng anh .
Em những tin
cỏ bên bìa rừng sẽ xanh
băng rạn trên mặt hồ
Thượng đế sẽ sắp đặt những chiếc ghế
trên Quảng trường
và em chẳng phải đi đường vòng
khi anh ở đó .
Em chẳng phải quẩn quanh trước nhà thờ
hớp từng ngụm khí qua môi
lạnh và nóng
ngọt và đắng cay
vị nào cũng có anh
như cái cách nhớ anh
rất nghẹn.
Anh !
Số phận đã sắp đặt và em không thể dời mọi thứ ra khỏi chỗ của nó
em chịu đựng mọi giới hạn
như thể
lần gỡ những vòng dây thòng lọng ra khỏi cổ
mà thở .
Phố mùa đông với lá thông và mây và bụi cát
Quảng trường lớp lớp đức tin
Em phải một mình
Chạy qua cánh đồng sợ hãi..
BÊN Ô CỬA CÂY HOÀNG DŨ
…
Tôi hớp từng luồng khí dâng lên dâng lên đến khi da thịt và máu cùng hòa vào nước tan ra đổ xuống
Tôi chỉ còn xương. Những ngón tay trơ xương bấu lấy mắt mình
Sự gầy gò của cái chết !
Bên kia cánh cửa là tiếng kinh và những vì sao đang nở như những bông hoa
Ngôi đền thân xác bất động , trống và lạnh như bìa rừng.
Làm sao bước ra khỏi hành lang , hành lang là những ngọn đồi chập chùng chập chùng , không ai biết hay người ta luôn biết.
Người ta luôn biết phải làm gì khi chẳng còn gì để giữ chẳng còn nơi để đi , chìm quá sâu rồi ngoi lên hay trôi theo và kết thúc .
Bên cửa sổ có một cây Hoàng Dũ
Sau bức rèm màu Chocola là cánh cửa
Sau cánh cửa là cây
Bên hè phố là cây
Rất nhiều cây, không thật nhiều như trên những ngọn đồi chúng ta đã đếm sao
Nhưng lá cây rất xanh ngay bên cửa sổ có rèm và cánh cửa .
Tôi biết nếu em khóc thật nhiều cho đến khi cơn hen chặn ngang hơi thở, em gục ngã hay biến mất thì cây vẫn luôn ở đó.
Cây vẫn ở đó lá như mây xa lạ không thể bước tới chìa tay
Vẫn ở đó khi nàng nhạt màu tro bờ vai trơ xương chiếc cằm lẹm hư hao như mảnh trăng cuối tháng .
Tro cốt nỗi buồn có làm cây xanh hơn tươi hơn.
Điều gì đang xảy ra ở đây, với một người đàn bà trong gương bên cửa sổ rèm nâu dưới bóng cây Hoàng Dũ
Người đàn bà đan những giấc mơ thuần khiết làm tổ cho nụ hôn dịu dàng
Người đàn bà ngu ngốc nhớ và đau tình yêu độc dược
Ngoài kia gió thổi.
Trên bãi cát biển đêm những bàn chân duỗi
Những nụ hôn dài ra dài ra trên bờ rào dây muống biển
Chén trà nguội bài kinh chiều đã tắt
Nàng đang “ghen với sự dứt khoát của cái chết “!…
B.D