
Chùm thơ của Nguyễn Minh Trang
Lời giới thiệu của tác giả: Dù nghĩ mình chẳng có tư cách gì để bàn về thơ ca, song vẫn phải nói rằng với tôi, thơ là sự chuyển hóa những cảm xúc không thể nói ra bằng bất cứ hình thức nghệ thuật nào khác. Đồng thời, thơ cũng là con đường – dẫu không bằng phẳng, dẫn ta ra khỏi những ảo vọng. Với I wrote you a poem and hope you’ll never read, tôi nhận ra khi ta viết điều gì đó cho người ta yêu, cái mà ta dệt nên chỉ là cơn huyễn mộng của chính ta, một cái bóng mờ bao phủ lên bản dạng thật của chủ thể…
Bài thơ số 1:
Ba đoản khúc về ngọn lửa
1. Ash is purest white
Những ký ức bắt lửa
Em vẫn nhớ tên bộ phim, Tro tàn là sắc trắng tinh khiết nhất
Vào lúc mọi thứ cháy thành tro, em đã hôn anh, nụ hôn xước xát như những thanh âm của cuộn phim cũ
Đôi tay chúng ta chạm vào nhau, làn da anh và những vết thương nhỏ ánh lên trong đêm tối, mùi hương tỏa ra từ thân thể âm thầm như một lời khấn nguyện
Từ cái bóng của ngọn lửa, môi em tìm thấy hình xăm trên ngực anh, những con số La Mã mang theo bí ẩn khôn cùng mà ánh sáng không thể chạm tới
Nơi góc tối của Mặt Trăng, sắc trắng khỏa lấp những địa đạo
Và vùi chôn
Tất cả
Bí mật của tình yêu
2. Burning
Anh kể rằng, khi thành phố giam mình trong cơn mưa, anh ngã xuống giếng mà không ai nhìn thấy
Một cái giếng rất sâu, và trong tay anh không có gì ngoài những trái dâu tây vừa hái trong vườn
Đừng buồn, anh nghĩ, Đừng sợ. Chỉ là mưa mùa xuân thôi
Vào khoảnh khắc mưa rơi trên mặt, anh cắn những trái dâu và thấy chúng có vị như ngọn lửa
Giờ đây, khi nằm trong vòng tay em, đột nhiên anh nghĩ đến những hạt dâu nổ lách tách trên đầu lưỡi
Da thịt em trong suốt như một cơn mưa
Còn những trái dâu trắng bệch qua ô cửa thiếu sáng
3. In Flames
Giữa bộ phim, em muốn chúng ta biến mất nơi luồng sáng trắng, nhưng anh đã níu tay em lại
Anh không muốn đến một hành tinh khác, anh sợ những ngọn lửa nơi rìa vũ trụ sẽ thiêu rụi tất cả thành tro
Nhưng không có ngọn lửa nào cả, em nói, Có những thứ sinh ra đã là tro tàn tinh khiết
Vậy Mặt Trăng thì sao?
Anh không trả lời, bởi anh biết rằng
Có những cái giếng
Rất sâu
Đang chờ anh
Ở đó
Bài thơ số 2:
I wrote you a poem and hope you’ll never read
Cái bóng của bài thơ đổ dài trên mặt đất
Tên anh là những ký tự bất khả hiện hữu, những ký tự mù, những ký tự chìm khuất trong sương
Em đã vớt anh lên từ dòng sông
Em đã viết bài thơ trong bóng tối
Từ ngữ ứ tràn những câm lặng mịt mùng, cái bóng nở ra và tiếng kêu tan vào trong gió
Giữa những vùng trắng bất tận, em sẽ gọi anh mà không ai nghe thấy
Không ai
Ngoại trừ em và cái bóng của anh
Minh Trang.